Hủy

Nhật ký bằng tranh của cô gái chăm cả bố cả mẹ bị ung thư

Thứ năm, 20/12/2018
Ở độ tuổi đôi mươi tươi đẹp, cuộc sống mới chỉ bắt đầu, cô gái trẻ Vương Thiên Nguyệt (Thẩm Dương, Trung Quốc) đã phải đối mặt với việc cả bố và mẹ đều bị ung thư.

Vương Thiên Nguyệt sinh ra và lớn lên tại tỉnh Thẩm Dương, Trung Quốc. Cô có dáng người nhỏ nhắn, mái tóc ngắn và đang ôn thi vào một trường Mỹ thuật.

 

Vương Thiên Nguyệt và bố

 

Tháng 9/2017, mẹ của Vương Thiên Nguyệt bất ngờ được chẩn đoán bị ung thư tử cung trong một lần nhập viện vì đau bụng. Vương Thiên Nguyệt nhớ lại: "Bác sĩ nói, nếu phẫu thuật thành công, mẹ có thể sống thêm 5 năm".

Đến tháng 3 năm nay, gia đình cô lại nhận một tin sốc nữa, đó là bố cô bị ung thư túi mật giai đoạn cuối.

 

Gia đình cô từng rất hạnh phúc

 

Bố của Vương Thiên Nguyệt từng tốt nghiệp ở Học viện Mỹ thuật Lỗ Tấn, là thầy giáo dạy vẽ. Một năm trước, mẹ cô về hưu, thu nhập của cả gia đình chỉ có thể gọi là đủ sống, nhưng cuộc sống lúc đó rất hạnh phúc. "Khi phát hiện bố bị ung thư, em cảm giác như cả thế giới đều sụp xuống, những chuyện trước đây tưởng rằng chỉ có trong tiểu thuyết chẳng ngờ cũng có ngày rơi xuống chính bản thân mình. Không biết đến lúc nào mới kết thúc."

 

Bố của Vương Thiên Nguyệt bị ung thư túi mật giai đoạn cuối

 

Sau khi bố được chẩn đoán ung thư, mẹ cô vì bệnh tật mà cũng không thể ở bên chăm sóc ông. Vương Thiên Nguyệt vì thế mà một mình chăm sóc bố. Một ngày 24 tiếng, cô luôn ở cạnh lo cho bố từ việc ăn uống, đấm lưng đến đi vệ sinh. Trước khi phát bệnh, bố Vương Thiên Nguyệt nặng gần 90kg, cái gì cũng có thể ăn, đến khi bệnh tình nghiêm trọng chỉ còn gần 60kg, chỉ có thể truyền nước.

 

Bệnh tật khiến cho bố không thể vận động, Vương Thiên Nguyệt phải xoa bóp cho ông mỗi ngày để giúp máu tuần hoàn. Sau một thời gian, mệt mỏi vì áp lực, Vương Thiên Nguyệt thường xuyên cảm thấy chân tay run rẩy. "Nửa đêm chân tay run rẩy đến không đi được, em còn tưởng mình cũng liệt rồi". Sau này đi khám tâm lý, mới biết do tinh thần bất ổn khiến cho thân thể cũng không khỏe, phải uống thuốc trị liệu một thời gian mới hết.

 

Bố Vương Thiên Nguyệt chỉ có thể truyền nước

 

Vương Thiên Nguyệt rất muốn thi vào Học viện Mỹ thuật Lỗ Tấn – nơi bố từng học. Để tiện chăm sóc bố và ôn thi, Vương Thiên Nguyệt quyết định ở lại bệnh viện ôn thi luôn và bố chính là mẫu của cô.

 

"Bố bị bệnh bỗng nhiên lại trở thành mẫu cho em vẽ" - Vương Thiên Nguyệt nói. "Em cảm thấy trước đây em rất ít quan tâm đến bố. Hiện tại ngày ngày đều vẽ bố, em dường như cảm nhận được bố đang dũng cảm chiến đấu với bệnh tật, cũng có thể cảm nhận được tình yêu thương của bố với em." Vương Thiên Nguyệt thường xuyên chứng kiến cảnh bố có lúc rất đau nhưng vẫn cố giữ bộ dáng bình tĩnh trước mặt con gái.

 

Vương Thiên Nguyệt vừa chăm cha bệnh, vừa ôn thi

 

Mẹ của Vương Thiên Nguyệt hiện nay đã về hưu, vì mới vừa trải qua phẫu thuật nên cơ thể vẫn chưa thể hồi phục, phải ở nhà tĩnh dưỡng. Tuy nhiên, vì tiền chi phí chữa bệnh và nhiều loại chi phí khác, bà vẫn cố gắng đi làm thêm tại siêu thị, buổi tối trực ca đêm, đến sáng lại vào viện với chồng và con.

 

Bố trở thành mẫu vẽ của Vương Thiên Nguyệt

 

Tiền lương ở siêu thị mỗi tháng chỉ khoảng tầm 2000 tệ (khoảng 6,7 triệu đồng), thêm cả tiền lương hưu cũng xấp xỉ 4000 tệ (khoảng 13,5 triệu đồng), mà bố mỗi ngày chữa bệnh cũng đã mất 1000 tệ (khoảng 3,8 triệu đồng) rồi. Phòng tranh trước đây nơi bố của Vương Thiên Nguyệt làm việc hiện vẫn đang nợ mấy vạn tiền lương. "Bố là người tốt, nên mới bị người ta lợi dụng, người ta nợ bố hơn hai năm tiền lương, bố còn bảo không nên ép họ, họ dù sao cũng vừa mới phá sản, cũng chẳng hơn gì chúng ta."

 

Bữa trưa, Vương Thiên Nguyệt chỉ dám ăn bát cơm trộn 13 tệ. Để tiết kiệm, cô chỉ ăn một nửa, còn lại thêm chút hạt tiêu mang về làm bữa tối. Nửa năm nay, cuộc sống của Vương Thiên Nguyệt chỉ quanh quẩn ở bệnh biện, buổi tối cũng ngủ tại phòng bệnh, ra ngoài chỉ để tắm và giặt đồ.

 

Vì kinh tế khó khăn và cũng vì thương con, bố cô nhiều lần muốn xuất viện, không điều trị nữa.

Muốn kiếm thêm thu nhập, Vương Thiên Nguyệt bắt đầu bán tranh trên Weibo, tranh màu nước bán 600 tệ, hai bức 1000 tệ. Biết được hoàn cảnh của Vương Thiên Nguyệt, nhiều người trên mạng muốn quyên tiền ủng hộ cô - "Cảm ơn tấm lòng của mọi người, hiện tại em chẳng có gì, chỉ có thể tặng tranh cho mọi người để cảm ơn."

 

Vương Thiên Nguyệt ra bán tranh trên Weibo

 

Đây là bức tranh mà bố Vương thích nhất, Vương Thiên Nguyệt cùng mẹ phân vân rất lâu, cuối cùng vẫn quyết định bán đi lấy tiền chữa trị. "Bố nói mơ ước lớn nhất của bố là cùng em mở một phòng tranh, bởi vì cả hai bố con đều yêu thích hội họa. Người nhà đều mong em thi vào trường sư phạm, chỉ có bố ủng hộ em vẽ tranh, bố nói muốn được chứng kiến em cầm giấy báo trúng tuyển học viện Lỗ Tấn".

 

Bức tranh bố cô yêu thích nhất

 

"Bởi vì bệnh tình của chúng tôi mà làm liên lụy đến con cái" - mẹ Vương Thiên Nguyệt vừa khóc vừa nói. Vì tiết kiệm tiền, bà không đến bệnh viện kiểm tra bệnh tình của mình. Con gái thúc giục mãi bà mới đi.

 

"Em đã từng có ước mơ lớn lao rằng có thể trở thành một họa sĩ vĩ đại như Van Gogh, về sau, giấc mơ của em trở thành có thể cho bố nhìn thấy giấy báo trúng tuyển, hiện tại, em chỉ muốn cùng bố vượt qua những ngày này."

 

Vương Thiên Nguyệt giúp bố cạo râu

 

Quay lại bệnh viện, Vương Thiên Nguyệt giúp bố cạo râu, bố vì bệnh nặng nên không thể nói chuyện nhiều được, nhưng những ngày này lại nhắc nhở Vương Thiên Nguyệt rất nhiều ”Tương lai nhất định phải tìm được một người cùng chung lý tưởng với con, thật sự hiểu và quan tâm con. Bố đi rồi, muốn hiến tặng thân xác này cho những người cần. Hiện tại nếu con muốn làm chuyện gì thì mau làm luôn đi, bởi vì tương lai có thể sẽ chẳng làm được nữa, nhân sinh rất ngắn, mong con sẽ có một đời vui vẻ."

 

Tháng 12 này, Vương Thiên Nguyệt một lần nữa tham dự kì thi, nhưng địa điểm thi ở Đại Liên khiến cô rất phân vân, bởi cuộc sống của cô hiện tại đã không còn được giống những cô gái khác nữa. "Em sợ nếu em đi, bố sẽ xảy ra chuyện gì. Nếu quả thực không được, em sẽ không đi nữa".

 

 

Theo Kênh 14